Mình học cấp 3 đúng cái thời Y2K luôn, nên cái mùi này nó gợi nhớ y hệt kiểu "cô nàng quyến rũ" với phong cách aquatic freshie những năm 90 mà mình từng mơ mộng, nếu hồi đó có mùi này thật. Đúng là một sự hoài niệm bất ngờ về thời học sinh—mình cực mê cái mùi này, dù mình chẳng thích thời cấp 3 cho lắm.
Nực cười là suýt nữa mình đã không mua em này vì mình đã có bản EDP rồi, cứ ngỡ bản EDT này sẽ chỉ là một phiên bản nhẹ nhàng, tiết chế hơn thôi. Nhưng hóa ra hai mùi này chẳng liên quan gì đến nhau cả. Bản EDP thì giống như sự pha trộn giữa Black Opium và Mugler Alien, thêm chút hương nho của Gatorade, kiểu bất ngờ mà cực cuốn. Còn em EDT này thì thiên về hoa cỏ hơn, kiểu nhiệt đới ấm áp nhưng vẫn có vibe aquatic tươi mát. Bình thường mình không hề thích mẫu đơn, hoa lan nam phi hay mấy loại hoa nồng gắt kiểu "hét vào mặt người khác", mình thuộc kiểu người "chỉ thích hoa trắng" thôi. Thế mà không hiểu sao Quentin Bisch lại khiến mình yêu luôn cả những nốt hương hoa mà trước đây mình từng gạch tên. Mình cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dùng nước hoa mùi hoa hồng, vì hồi nhỏ cứ nghĩ mùi hồng là kiểu bị sắc quá hoặc mùi "các bà cụ". Vậy mà giờ mình sở hữu cả đống mùi hồng, trong đó có tận 3 chai của riêng ông perfumer này.
Nhưng mà bản EDT này không phải mùi hoa hồng đâu nhé. Nó thiên về các loại hoa khác cơ. Mình cảm nhận rõ nhất là cam máu, mẫu đơn, với cả hoa lan nam phi hoặc heliotrope nữa, mà thú thật mình cũng không giỏi phân biệt mấy loại hoa này lắm vì nhiều hãng hay mix chúng lại với nhau. May là không bị nồng mùi lê, chứ mình cũng không phải fan cuồng của lê (vì nó cứ ngọt kiểu trái cây quá mức, giống mấy loại xịt toàn thân hồi mình còn bé). Ở đây mùi lê được tiết chế lại rất vừa vặn và dễ chịu. Điểm nhấn là nốt tiêu, mình cực mê mấy cái mùi cay nồng của tiêu. Còn gỗ với xạ hương thì nhẹ nhàng, tối giản thôi.
Chốt lại là mình cực kỳ thích em này. Độ lưu hương ổn. Giá thì siêu rẻ nếu săn được đợt sale. Mùi không quá độc bản nhưng cực kỳ dễ dùng, kiểu "ai cũng thích". Mình không nghĩ Missoni EDT này giống Fleur Narcotic hay Valaya (cùng perfumer) đâu, nhưng nó mang lại cảm giác cùng một "hệ". Kiểu hoa cỏ tươi mát, sạch sẽ, hơi có vibe giống mùi bột giặt một chút. Xạ hương và cam chanh thì ít hơn mấy em cùng nhà này, thay vào đó là cảm giác nhẹ nhàng, ngập tràn hương hoa. Có một nốt hương ở tầng nền mà mình không gọi tên được, nhưng nó gây nghiện cực kỳ. Dù không mang cái chất "niche" hay "xa xỉ đắt đỏ" như Ex Nihilo hay PDM, nhưng em này vẫn cho cảm giác sang và chất lượng hơn hẳn mấy chai tầm dưới 150$ mà mình từng thử. Không hề có cảm giác bị pha loãng hay dùng nguyên liệu rẻ tiền, dù đây là một mùi hương nhẹ nhàng với độ tỏa hương vừa phải. Có vẻ như nhà sản xuất cố tình thiết kế như vậy. Nếu muốn mùi hương tỏa mạnh cả ngày thì mình khuyên nên xịt nhiều tay một chút.
Một cú blind buy thành công rực rỡ! Và giống như hầu hết các cực phẩm của Quentin Bisch, càng ngửi mình lại càng thấy nghiện! Mình đề xuất em này cho những ai đang tìm một mùi hương "an toàn để đi làm", không quá nồng hay nồng mùi rượu, chủ yếu là tươi mát, sạch sẽ và hoa cỏ mềm mại.
Lưu ý nhỏ: Với mình thì em này chẳng giống L’Interdit chút nào (bản EDP trên mình là kiểu lê ngọt gắt và patchouli cổ điển, dù mấy bản flanker thì cực đỉnh) cũng chẳng giống Idole (kiểu xà phòng hoa hồng). Mình cũng chẳng biết mấy mùi được nhắc đến ở phần "giống mùi..." là gì, nhưng có thấy một bản flanker của Moschino Fresh Couture được vote là tương tự. Mình thấy em này thiên về hoa hơn, ít xạ hương hơn và cam chanh dịu hơn bản gốc FC, nhưng chắc là cùng một "gu" thôi.