Mình thực sự ghét cay ghét đắng Star Wars. Thề luôn, cảm giác như kiểu bị ai lấy móng tay cào lên bảng ngay trong tâm hồn mình vậy. Không chỉ mấy bản mới kiểu "woke" hay mấy tập 1-3, mà mình ghét tất cả. Chẳng có cái gì thú vị hay cứu vãn nổi, tệ kinh khủng.
Chuyện là năm 2013, mình với ông Doug cá cược xem ai đạt điểm cao hơn trong trò 'Fantasy MotoGP'. Mình vốn không thích đánh bạc, nhưng lần này lại ham. Kết quả là mình thua, và hình phạt mà ông Doug - một kẻ cực kỳ tàn nhẫn - đưa ra là mình phải xem HẾT toàn bộ series Star Wars theo thứ tự ra mắt (4,5,6 rồi mới đến 1,2,3). Trời ơi, nó là một cực hình! Mình cứ vừa xem vừa đảo mắt, thở dài, nhìn Doug kiểu "ông thấy cái đống rác này mà hay được hả?".
Nó dài đến mức mình từng nghĩ đến chuyện đập đầu vào bồn rửa mặt lúc đi vệ sinh để khỏi phải xem tiếp. Nhưng mình là người giữ lời, nên mình đã cắn răng chịu đựng. Đến khi thoát khỏi cái "marathon địa ngục" đó, mình nhận ra mình đã có đủ kiến thức để chê cái đống hỗn độn này một cách thuyết phục hơn. Nếu đó không phải là lý do chính đáng để chịu đựng điều kinh khủng thì mình chịu.
Trải nghiệm đó kinh khủng đến mức ngang ngửa với lần mình bị sỏi thận phải nhập viện. Ít nhất thì ở bệnh viện mình còn được dùng thuốc giảm đau xịn, còn xem Star Wars thì mình phải chịu "chơi khô", không có thuốc tê hay thuốc mê gì hết.
Cứ ngỡ mình đã nếm trải đủ mọi nỗi đau thể xác và tinh thần trên đời rồi, cho đến hôm nay, khi mình nhận được chai nước hoa này. Mình mua tùy hứng vì còn dư mấy đồng trong thẻ quà tặng. Trước đó, một người bạn của Doug (chủ shop nước hoa bên Đức) có tư vấn dựa trên tính cách và sở thích của mình, ông ấy gợi ý dùng Angel. Mình bảo là ngày xưa dùng rồi nhưng không hợp, ông ấy bảo phải xịt vài lần mới thấy được "độ phát triển" của mùi hương. Thế là mình tin, nhưng thay vì mua bản chính, mình lại dại dột mua một bản dupe là 'Spirit of Heaven' của Milton Lloyd vì thấy nhiều người khen trên perfumista.
Hôm nay hàng về. Lúc đó mình đang xịt Lost Cherry của TF đầy lên cổ, tay, tóc, áo... rồi tiện tay xịt thử một phát 'Spirit of Heaven' lên mu bàn tay. Quên mất là cái vòi xịt này nó "phóng" ra tận 5ml một lúc. Thế là cả bàn tay và cổ áo mình ngập trong cái thứ đó. Và rồi... BÙM! Một mùi hương độc hại ập đến, kiểu như hỗn hợp giữa nước rửa tay y tế Hibiscrub với nước lau sàn Lemon Pledge, lại còn thêm một cú chốt là mùi dầu hỏa hay nhựa thông. Áaaa! Làm sao để tẩy cái mùi kinh tởm này đi đây??
Khổ nỗi là mình đang trên đường ra trạm xe buýt, không kịp tẩy rửa. Mình cứ hy vọng là hàng rẻ tiền thì bay mùi nhanh, nhưng không! Mình phải lên xe buýt với cái mùi gây buồn nôn đó, khiến bất cứ ai đứng trong vòng 3m đều phải khiếp sợ. Tại sao mình lại làm thế này với bản thân cơ chứ? Mình muốn khóc luôn vì không chỉ mùi như một cái hành lang bệnh viện vừa được tổng vệ sinh, mà một cú xịt đó đã xóa sạch mọi dấu vết của Lost Cherry - mùi mình đang mê mẩn.
Trong lúc chờ lấy thuốc ở hiệu thuốc, cái mùi 'Spirit of Heaven' cứ biến đổi một cách quái dị trên da mình. Lúc đầu là vũ khí hóa học, sau đó thoáng hiện lên chút vanilla rồi biến mất, để lại mùi hoắc synthetic pha với một nốt aquatic nam tính kỳ lạ.
Chịu không nổi nữa, mình lôi chai Choco Musk của Al-Rehab trong túi ra, trét một lượng lớn dầu lên chỗ vừa xịt. May quá, nó hòa quyện lại và tạo ra một mùi quen thuộc. À, thì ra đây là mùi của Angel. Ừ, mình nhớ rồi, và mình vẫn ghét nó.
Về nhà kể cho Doug nghe, ông ấy ngửi cổ tay mình rồi phán một câu: "Anh thấy mùi này cũng thích mà". Cái gì cơ??? Rồi mình mới nhớ ra là đàn ông thường thích phụ nữ dùng Angel, trong khi phụ nữ thì không. Hóa ra ông bạn tư vấn cho mình là gợi ý mùi mà ÔNG ẤY thích. Grrr!
Vậy là, giống như lần bị ép xem Star Wars, mình lại trải qua một khoảnh khắc kinh hoàng trong đời dùng nước hoa, để rồi nhận ra thứ tra tấn mình lại là thứ khiến Doug thích thú. Bài học rút ra là: thứ người khác thấy dễ chịu có thể là cực hình với mình. Và đặc biệt, ĐỪNG BAO GIỜ xịt nước hoa Milton Lloyd lên người nếu bạn không có sẵn giấy nhám và thuốc tẩy để chà sạch nó đi.
Mình vẫn ghét Star Wars, nó tệ hơn cả sỏi thận. Nhưng cả hai cái đó cộng lại vẫn không kinh khủng bằng một ngày dùng 'Spirit of Heaven'. Rẻ thì rẻ thật, mua mù không tốn kém, nhưng nó là loại vũ khí hóa học mà đến cả Saddam Hussein cũng không dám dùng. Muốn thử thì cứ thử ở nhà, trong phòng tắm, và nhớ là phòng tắm phải thật thông thoáng nhé. Chúc may mắn!
À, nói thêm cho ai quan tâm, năm sau đó mình đã nghiên cứu kỹ các tay đua mới, tính toán chi li và cuối cùng đã thắng đậm, khiến Doug chán không muốn chơi nữa. Bài học là đừng bao giờ tham gia cá cược nếu mình không chắc chắn sẽ thắng. Thế nhé! Hết chuyện.