Mình đang hoảng loạn thực sự... cái này vốn dĩ phải nồng lắm mà nhỉ?? Hay mình mua trúng chai lỗi rồi??? Có khi nào mình bị ông bán trên Marketplace lừa không?? Mình sợ là đúng vậy rồi, vì xịt lên người mà chẳng thấy chút cường độ hay sự phức tạp nào cả. Chuyện gì đang xảy ra thế này!? Mình đang cố phủ nhận thực tế... mình đang phát điên lên vì không muốn tin là mình đã tốn cả trăm đô cho một thứ mà mình từng nghe bao lời khen ngợi, để rồi giờ lại thấy thất vọng tràn trề thế này. Ai đó cầm chai của họ qua so sánh với chai của mình ngay đi trước khi mình lên cơn hoảng loạn mất... — Đó là những suy nghĩ đầu tiên của mình khi vừa xịt thử.
Mọi người sẽ không tin nổi cái hành trình gian nan để mình có được chai nước hoa này đâu... Mình đi thăm một người bạn ở thành phố ven biển trong một tuần. Ngày cuối cùng ở đó, trời nóng như đổ lửa, tận 30 độ C. Cả buổi sáng mình cứ loay hoay sắp xếp lịch hẹn với ông bán bộ sưu tập nước hoa niche trên Marketplace, và hai bên cứ nhắn qua nhắn lại kiểu kỳ quặc lắm. Nói chi tiết thì cũng hơi mệt, nhưng thật sự là một cuộc giao dịch cực kỳ áp lực, làm phức tạp hóa một việc đáng lẽ rất đơn giản. Dù bạn mình có khuyên không nên mua, mình vẫn quyết tâm chốt deal vì giá quá hời. Vừa leo lên xe, nổ máy một cái là xe bắt đầu rung lắc dữ dội. Mình ngồi đợi một lúc, nghĩ chắc nó sẽ hết, nhưng không. Lúc mình chạy ra đường thì chân ga hoàn toàn mất tác dụng. Xe cứ lết từng chút một với tốc độ 40 km/h dọc theo phố chính để đến chỗ hẹn. Đến chỗ đèn đỏ, cả cái xe run bần bật, không phải kiểu rung nhẹ đâu, mà là kiểu run rẩy liên hồi như lúc mình đang bị lạnh cóng ấy. Mình hoảng quá, bắt đầu khóc luôn, cứ ngỡ là xong đời rồi, xong cả cái xe lẫn bộ sưu tập nước hoa của mình... Chẳng lẽ mình sắp phải tốn 100 đô cho một cái xe cứu hộ thay vì một chai nước hoa sao?
Cuối cùng, phép màu cũng đến, mình cũng tới được cây xăng gần chỗ hẹn. Mình bước xuống xe, chẳng biết phải làm gì, cứ đứng trong trạm xăng để trấn tĩnh lại. Mình nhắn tin cho ông kia trong sự tuyệt vọng: 'Tôi đến rồi, ông đâu rồi?'. Thế ông ấy lại bảo sẽ gặp mình ở đoạn đường phía trên! Mình bảo: 'Không được, xe tôi đang gặp sự cố, với cả gặp người lạ ở chỗ đông người tôi thấy an toàn hơn'. Ngay lúc mình đang cố giữ chút lý trí cuối cùng thì trời đổ mưa, mưa rào nặng hạt kèm theo sấm sét, rồi sấm nổ vang trời, và cuối cùng, mình cảm thấy hoàn toàn gục ngã. Mình đã làm điều mà bất kỳ đứa đôi mươi nào cũng làm khi gặp chuyện quá sức mình: mình gọi cho mẹ.
Đang vừa gọi điện vừa khóc lóc với mẹ để tìm sự an ủi thì mưa bỗng chuyển thành mưa đá. Thật luôn hả trời!? Mình lao vào xe, đậu dưới một cái mái che duy nhất giữa bãi đỗ xe. Trong xe, mình ngồi khóc, còn ông kia thì nhắn: 'Thôi bỏ đi, mưa thế này thì cũng chẳng đáng để mua một chai nước hoa đâu'... Ừ, mình cũng nghĩ vậy... Mình gọi bảo hiểm cứu hộ. May quá, ngay đối diện trạm xăng có tiệm sửa xe, nhưng đời không như là mơ, hôm nay lại là ngày lễ! 'Sẽ có xe đến đón bạn trong khoảng 20 phút nữa'.
Rồi mình chợt nhận ra... mình đã đi xa thế này, trải qua bao nhiêu chuyện tồi tệ này... Mẹ mình bảo qua điện thoại là 'cuộc đời luôn đầy rẫy thử thách', và cuối cùng, khi đang nói chuyện với bên cứu hộ thì mưa tạnh. Mình bước ra khỏi xe và nhắn cho ông kia: 'Tôi đang đến đây'.
Mình chạy thục mạng trên phố. Lúc đầu còn chạy nhầm hướng, chạy ngược lên đồi. Mình vừa chạy vừa gọi điện cho đứa bạn thân, bật loa ngoài để kể lể về cái hành trình điên rồ này, rồi nhìn lại bản đồ và kiểu: 'Khoan, mình đang đi cái quái gì thế này?' rồi mới quay lại chạy xuống. Thật điên rồ, nhưng mình cảm giác mình PHẢI có được chai nước hoa này bằng mọi giá. Cảm giác như mình phải trải qua những thử thách này là có lý do cả vậy. Điện thoại thì chỉ còn 4%. Mình bỏ mặc cái xe ở trạm xăng chỉ để đổi lấy một chai nước hoa. Juliette đang chĩa súng vào mình rồi đây.
'Tôi mặc áo thun trắng' - mình nhắn cho ông ấy, nhưng thực tế thì không hẳn. Mình mặc cái áo thun trắng Caley's Sweetnsour, quần short denim Bullzeye cũ nát, và đi đôi sandal Skechers đế cao màu nâu. Thấy ông ấy từ xa, mình tiến lại gần và nói: "Thực sự xin lỗi vì tất cả chuyện này. Tôi không thể tin nổi luôn." Ông này thực ra khá đẹp trai, không giống như mình tưởng tượng qua mấy tin nhắn, trông rất lịch sự và điềm đạm. Sau một hồi trao đổi ngắn ngủi nhưng đầy cảm xúc, ông ấy tặng mình một túi nhỏ đựng 4 mẫu thử: Gucci Eau de Parfum, Dior Vanilla Diorama, Givenchy Iris Harmonique, và món yêu thích của mình - Initio Parfums Prives ATOMIC ROSE.
Nếu có thể cảm ơn một điều duy nhất sau tất cả những chuyện này, thì đó là được thưởng thức mùi hương của Atomic Rose... Trời ơi, cái mùi gì mà tuyệt thế không biết... Nhưng mà, súng của Juliette đã lên nòng rồi... Chốt an toàn đã mở... Chà...
Mình chạy về xe, gặp một bác lớn tuổi tốt bụng đang đậu xe cạnh đó. Mình ném cái hộp và túi mẫu thử vào ghế sau, rồi lên xe, báo lỗi cho bác ấy. Động cơ nổ máy êm ru, không còn một chút rung lắc nào nữa...
Nhưng mà, cái chai nước hoa này rốt cuộc muốn đạt được điều gì? Mình không thể hiểu nổi. Mỗi lần mình cố gắng khám phá Vengeance Extreme để tìm câu trả lời, mình lại cảm thấy một sự trống rỗng bao trùm. Một sự mất mát, một nỗi đau buồn. Đáng lẽ đây phải là "chân ái" của mình, là lý do để mình tồn tại, vậy mà giờ đây nó chỉ là một cột trụ bóng bẩy đầy những lời hứa suông nằm chơ vơ trên bàn đầu giường, chờ đợi được yêu thương. Nó chẳng mang lại điều gì mới mẻ trong thế giới hương hoa hồng cả, nó quá dễ đoán và quá quen thuộc. Chẳng có gì gọi là "Extreme" ở đây cả, ngoại trừ việc nó "Cực kỳ thất vọng". Nó không phải là một sự trả thù mãnh liệt, đầy đam mê, mà là một sự trả thù hèn nhát, lạnh lẽo và tuyệt vọng. Mình nghĩ so sánh nó với cảm giác của một người sau khi đã thực hiện được cuộc trả thù thì cũng khá hợp. Cái sự trống rỗng, sự giận dữ đó không hề biến mất. Nó cứ âm ỉ mãi... Sự thất vọng và nỗi buồn khi nhận ra rằng thứ duy nhất giải thoát mình khỏi cơn thịnh nộ chính là sự chấp nhận và tha thứ.
Một hình ảnh mờ ảo hiện ra như qua lỗ kim của máy ảnh: một khu rừng sâu thẳm, tối tăm, cây cối mọc um tùm, một bụi hồng đầy gai góc mất kiểm soát, những nhánh cây vươn ra quanh những thân cây gầy guộc đâm thẳng lên trời (hay xuống địa ngục), những bông hoa đỏ thẫm đâm xuyên qua lớp lá mỏng manh... Một cơ thể nhợt nhạt, thảm hại nằm vặn vẹo trên thảm gai, khuôn mặt bình thản trong cái chết, mí mắt bầm tím xanh xao, hướng lên (hay hướng xuống) trời (hay địa ngục). Tất cả đều nhuốm một màu xanh lục lạnh lẽo.
Nghe nhạc của Nick Cave 'Where the Wild Roses Grow', Joy Division 'Candidate', Coil 'Red Queen', Stina Nordenstam 'Mary Bell'.
Rồi ánh sáng vụt tắt, hình ảnh tan biến. Nó rời bỏ bạn, và bạn sẽ tự hỏi liệu mình có thực sự nhìn thấy nó không, hay đó chỉ là một ảo giác kỳ lạ của trí tưởng tượng.