Người dùng ẩn danh
Mùi này y như phấn tắm trộn với nước xịt tạo cứng vải mà hồi làm bồi bàn tôi hay dùng để ủi tạp dề ấy. Chưa bao giờ tôi nghĩ nước hoa lại có thể hài hước đến thế, cười chết mất thôi! Chẳng thấy mùi trái cây đâu cả. Hoa cỏ cũng chẳng nốt nào. Toàn là phấn, phấn và phấn. Tôi lớn lên ở vùng Bờ Vịnh, nơi lúc nào cũng ẩm ướt, nên mùi này quá đỗi quen thuộc đến mức tôi thấy bình thường. Nhưng mà trời đất ơi! Đây chắc chắn không phải mùi hương mà tôi muốn chủ động xịt lên người chút nào. Nó gợi lại ký ức về mấy bà cụ trong nhà thờ, những người sẵn sàng dùng quạt giấy gõ cho bạn một cú đau điếng ngay trước khi nhét vào tay bạn một viên kẹo Werther’s Original để bắt bạn giữ im lặng. Lại thêm một cú "blind buy" (mua mù) nữa mà cuối cùng tôi đành phải tận dụng để xịt layer hoặc trộn vào dưỡng thể không mùi. TIẾT KIỆM TIỀN ĐI HỠI CÁC CHỊ EM! Mấy loại lăn khử mùi drugstore như Secret hay Dove ngửi còn thơm hơn cái này nhiều. May mà nó rẻ. Chắc đây là cái giá phải trả cho sự tò mò của tôi. Quả là một thí nghiệm cười ra nước mắt.



















