Katie Tú
Tui cũng chẳng hiểu sao, nhưng mà em Esteban PASSION BRESIL này mùi giống Dior J'ADORE cực kỳ, rồi cả Fragonard BELLE DE NUIT với Bond no 9 ASTOR PLACE nữa. Nói là giống chứ không phải y hệt đâu, bảng thành phần thì mỗi em một kiểu, nhưng cảm giác chung thì y chang: kiểu hương hoa ngọt nhẹ, mượt mà và dày dặn, hơi giống Allure hay Dune, chỉ là mỗi em lại có một cách "điểm xuyết" khác nhau thôi. Khổ nỗi tui không xịt được J'ADORE vì có một nốt hương bí ẩn nào đó làm tui thấy khó chịu, thậm chí chỉ cần ngửi gần chai thôi là đã thấy mệt rồi. Thế nên tui cực kỳ vui khi tìm được những "bản thay thế" kiểu này, vừa bỏ được nốt hương gây khó chịu đó mà vẫn giữ đúng cái tinh thần và mùi hương tui thích. Tui khá ưng sự kết hợp này, và tui không nghĩ Esteban đi copy Dior hay mấy hãng kia đâu, chỉ là tình cờ họ tạo ra những mùi hương tương đồng thôi. Chuyện của J'ADORE và mấy "anh em" không cùng huyết thống này làm tui suy nghĩ về việc một chai nước hoa ra đời. Làm sao một mùi hương trở thành một thứ đặc trưng và dễ nhận diện đến vậy? Dân perfumista tụi tui học cách nhận diện những mùi hương biểu tượng qua tên gọi, đôi khi dễ như nhìn thấy con mèo hay mặt trời vậy. Nhưng trước khi một nhà điều chế quyết định pha trộn các thành phần trong "phép thuật" của họ, thì cái mùi đó vốn không hề tồn tại. Hồi xưa, Calvin Klein đã tận dụng cực tốt cái sự kỳ diệu này. Lúc mới ra mắt, chẳng có gì giống ETERNITY, ESCAPE, TRUTH hay OBSESSION cả, và giờ thì chúng trở thành những khái niệm nước hoa bất hủ luôn rồi. Nói chung là, ai mà mê J'ADORE, BELLE DE NUIT hay ASTOR PLACE thì chắc chắn sẽ thích PASSION BRESIL. Còn ai không thích thì thôi, chắc chắn là không hợp rồi.
















