Alice Tống
Đang đi loanh quanh ở Ulta thì tui vô tình xịt thử em này, ban đầu cũng chẳng nghĩ ngợi gì đâu, nhưng rồi BÙM, tui bị hớp hồn bởi một mùi hoa dành dành cực kỳ thanh khiết, nhẹ nhàng và bay bổng. (Gardenia là một trong những nốt hương tui mê nhất luôn ấy). Xịt thử lên giấy thử xong là tui mang về nhà liền. Cứ nghĩ về nó mãi nên tui phải tìm hiểu ngay, vì trước giờ tui cũng chẳng mặn mà gì với dòng Poison này cả. Thế là tui quyết định phải rinh ngay một chai nguyên bản về mới chịu được. Thật kỳ diệu là tui tìm được một chai tester bản gốc 100ml với giá rẻ hơn hẳn so với mấy chai bản mới đã được chỉnh sửa công thức trên mạng. tui chưa bao giờ chốt đơn nhanh đến thế luôn. tui cũng mua thêm một ít bản mới để so sánh trực tiếp, rồi tiện tay hốt luôn em Pozo In White vì nghe bảo đây là bản dupe đỉnh nhất. À, tui còn lấy cả Elie Saab Le Parfum Essential vì thấy nó nằm trong danh sách "mùi giống Pure Poison". Đúng kiểu "đã chơi là phải tới bến" luôn á... Sau một thời gian trải nghiệm cả bốn chai thì tui khẳng định luôn: bản Pure Poison gốc năm 2004 là đỉnh nhất, mà cái này thì chắc ai cũng biết rồi. Nó lưu hương lâu nhất và tầng hương cũng phức tạp hơn, sâu lắng và quyến rũ hơn hẳn bản mới. tui cảm giác sự khác biệt nằm ở chỗ bản gốc dùng gỗ đàn hương thật, còn bản mới dùng gỗ đàn hương tổng hợp – cái này là cảm nhận cá nhân của tui thôi nha. Thêm nữa là bản mới xịt lúc trời nóng quá là tui bị nhức đầu, còn bản gốc thì không, nó cứ tỏa hương cực kỳ sexy trong cái nóng luôn. Lúc hương cuối (dry down) thì bản gốc sẽ ngọt hơn, còn bản mới thì thiên về mùi xạ hương nhiều hơn. Nói thật là tui thích bản mới hơn một chút về mặt cảm giác. Còn về Saab với Pozo thì nói thẳng ra là không giống Pure Poison tí nào. Le Parfum Essential thì ngọt lịm và cảm giác hơi giống mùi thuốc sát trùng, nó là một mùi hoàn toàn khác, một kiểu hoa dành dành khác hẳn. Còn In White thì chẳng giống Pure Poison chút nào luôn, tui không hiểu sao người ta lại xếp nó vào danh sách "mùi giống" được, thậm chí nó còn chẳng có nốt hoa dành dành nào cả. Với tui thì nó cứ như mùi giấy vệ sinh có mùi thơm ấy. tui vẫn thích và dùng cả hai em này nếu tách biệt chúng ra khỏi cái bóng của Pure Poison, chứ nếu mong đợi giống Pure Poison thì chỉ có thất vọng thôi. Tóm lại là, Pure Poison vừa sexy vừa sạch sẽ. Cả hai bản đều lưu hương tốt, dù bản gốc có phần nhỉnh hơn, tỏa hương và để lại vệt mùi rất đẹp. tui cực kỳ thích em này, và việc sở hữu được một chai bản gốc chưa bị biến đổi mùi khiến tui sướng phát điên, nhưng nó cũng làm mấy bản mới hay bản dupe trở nên "vô nghĩa" đối với tui luôn. Chắc tui sẽ khóc mất khi dùng hết chai này, vì đồ Dior vintage sẽ chẳng bao giờ rẻ đi hay dễ tìm hơn đâu.




























