Người dùng ẩn danh
Mọi người có bao giờ muốn mình mang mùi hương như một nàng tiên cá bị giam cầm giữa đại dương không? Kiểu như người yêu mình là vầng trăng trên cao, cứ dịu dàng dõi theo mình vậy đó. Nhưng mà ngặt nỗi mình chỉ là một cô gái của biển cả, chẳng cách nào chạm tới được ánh mắt ấy. Thế là mình cứ ngồi đó, giữa làn nước ấm áp với tiếng sóng vỗ rì rào xung quanh. Cứ thầm ước một ngày nào đó, nữ thần mặt trăng xinh đẹp sẽ hạ phàm để ôm mình vào lòng. Để rồi biển và trời, hai chúng mình cuối cùng cũng có thể chạm vào nhau.
















