Logan Quốc An
Đây đúng kiểu một "quái vật" thời đó luôn, kiểu nửa phong trần nửa lịch lãm, giống như một quý ông ăn mặc chỉn chu, mặt mũi điển trai nhưng lại có cái chất "bad boy" ngầm ấy. Nhìn từ xa thì thấy sạch sẽ, mà lại gần thì thấy hơi bụi bặm, gai góc một chút, nhưng chính cái đó lại khiến tôi bị cuốn vào hơn. Với Roccobarocco Pour Homme EDT, mùi rêu sồi kiểu bị "đốt" cháy, nghe hơi ngông nghênh. Nó gợi lên cái không khí của những cuộc ăn chơi thâu đêm, thoang thoảng mùi tàn thuốc, mùi nhang và một chút hương động vật ngọt ngào, đầy mời gọi từ những góc khuất cấm kỵ. Đây đúng là sự pha trộn giữa fougere và chypre: gọi là "foupre" hay "chygere" nhỉ? Thôi kệ đi. Cái chất da thuộc và nhựa labdanum bóng bẩy, tối tăm, có chút phóng khoáng đang đối đầu với một mùi xà phòng sạch sẽ, chuẩn mực. Sự tương phản này tạo nên một sức hút cực kỳ quyến rũ. Tôi cực kỳ mê cái chất này trong nước hoa nam. Có người bảo nó phản ánh sự "nam tính độc hại" thời đó. Nhưng mà thật sự cần phải gán mác vậy không? Cứ thay chữ "độc hại" bằng "gợi cảm" đi, là câu chuyện nó khác hẳn ngay. Đằng sau vẻ ngoài cứng cỏi, lạnh lùng nào thì cũng có một góc mềm yếu, tổn thương cả. Đó là cách tôi cảm nhận về những mùi hương thời kỳ đó, và Roccobarocco PH chính là đỉnh cao của phong cách này.

















