Emma Hà Nhàn
Vừa xịt Madrigal của Molinard lên tay là tôi thấy hiện ra ngay hình ảnh một cô gái trẻ những năm 50, diện chiếc váy Dior New Look thắt eo chuẩn chỉnh cùng váy cancan trắng điểm xuyết hoa xanh. Cái sức sống tràn trề đó tỏa ra mùi cam chanh mùa hè, pha chút thảo mộc, sủi bọt và đậm chất đồng quê. Cô gái ấy cứ nhảy nhót, cười đùa dọc bờ sông Seine, còn anh chàng kia thì đứng từ xa nhìn theo như bị bỏ bùa vậy, trong khi xung quanh thoang thoảng mùi chanh vàng, quýt, cam bergamot và cỏ tươi. "Thưa ông, ông có thấy buổi sáng nay đẹp thế này không?", cô ấy vừa hỏi vừa cười như một nàng tiên nhỏ. Cảm giác như hương đồng cỏ được mang vào giữa lòng thành phố, khiến Paris lúc này đúng nghĩa là "Kinh đô Ánh sáng" hơn bao giờ hết. Rồi nốt hương ngải cứu trong Madrigal bắt đầu hiện rõ, pha chút cay nồng của hạt hồi, hòa quyện cùng hương oải hương dịu dàng. Tiếng cười trong trẻo của cô gái như được dệt từ ngải cứu, chanh và cỏ roi ngựa... Một hơi thở tinh khôi, một ký ức rực rỡ giữa thảm cỏ và muôn hoa. Rồi cô ấy ngồi thả mình trên chiếc ghế mây xanh với vẻ vô tư hờ hững mà chỉ tuổi trẻ mới có. Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi ngọt ngào của Madrigal, là sự pha trộn giữa chút patchouli hơi ngai ngái của đất, nền là vanilla và đàn hương ấm áp. Anh chàng ngồi cạnh cứ thế hít hà mùi hương của làn da trẻ trung, khỏe khoắn, mùi như xà phòng tắm và cả những mộng mơ ngây ngô. Khi nắng chiều buông xuống, Madrigal dần khô đi, để lại một ánh nhìn say đắm, tan chảy trong sự ngọt ngào của hoa oải hương và hương xà phòng thanh khiết. Một cảm giác sẽ còn mãi với thời gian, vượt lên trên cả mọi giới hạn.




















