William Hữu Tùng
Người ta cứ tưởng là một bản flanker mang cái tên Solo thì phải có chút gì đó của dòng Solo chứ? Nhưng không, chẳng có tí DNA Solo nào ở đây cả. Điều này làm tôi hơi hụt hẫng vì Solo là một trong những mùi yêu thích nhất của tôi, tôi còn sở hữu tận 4 bản flanker khác của nó nữa: Absoluto, Origami, Platinum và Esencial. Tôi là nam, và là một fan cứng của nhà Loewe. Tôi có 18 chai, trong đó có mấy chai đã ngừng sản xuất mà tôi phải vất vả lắm mới săn được. Gần đây tôi có mua 8 mẫu thử 1.5ml của Loewe, và đây là lần thử thứ hai của tôi. Sau cú thất vọng tràn trề với Paula’s Ibiza Cosmic tuần trước, cộng thêm việc là fan của bản gốc, tôi đã kỳ vọng rất nhiều. Tóm lại là: nó cũng ổn, cũng dễ chịu. Về cơ bản thì nó chỉ quanh quẩn ở nốt hoa cam với một vài nốt thảo mộc và oải hương lúc ẩn lúc hiện trên nền hương creamy. Tôi không thấy gỗ hay nốt balsamic nào cả, và tuyệt nhiên không có DNA của Solo. Độ tỏa hương ổn, cực kỳ unisex và gần như là một mùi tuyến tính, không có gì quá đột phá. Mở đầu khá nhẹ nhàng, hơi hướng citrus. Vài phút sau thì hoa cam lên ngôi. Nhưng nó không có cái kiểu trái cây mọng nước như Solo đâu. Thay vào đó là một nốt Neroli đậm hơn, mà hãng thì gọi là hoa cam absolute. Với tôi, nó không phải kiểu Neroli ngập nắng ngọt ngào như nhiều loại khác, mà nó khô. Một lúc sau, tôi cứ ngỡ là xô thơm (hoặc cái kiểu đắng đắng đặc trưng của nó) dần hiện lên, có thể là cỏ xạ hương nhưng mũi tôi không cảm nhận ra mùi cỏ xạ hương rõ rệt. Tầng giữa vẫn là Neroli, khá đắng và thảo mộc, rồi một chút oải hương khô khốc, sắc sảo hòa quyện cho đến khi tất cả trở nên creamy. Và nó cứ giữ nguyên như vậy cho đến cuối. Độ tỏa hương khá tốt. Nhìn màu sắc và cái tên, tôi đã tưởng tượng ra một mùi hương gì đó đậm đà, có khi là kiểu syrupy? Với sự phức hợp của các bản Solo khác, tôi cũng mong đợi điều gì đó cầu kỳ hơn. Đây là bản sáng nhất trong các bản flanker Solo tôi có, dù màu chai không hẳn thể hiện điều đó. Nó thiếu hẳn những nốt trái cây linh hoạt tạo nên DNA của các bản Solo trước, cũng chẳng thấy bóng dáng của gỗ, hổ phách hay các nốt hương phức hợp nào. Hãng quảng cáo là dành cho nam, nhưng so với bản Paula’s Ibiza Cosmic (vốn dành cho cả nam và nữ) mà tôi thử tuần trước, thì Solo Vulcan mang cảm giác unisex hoàn toàn, trong khi Cosmic thiên về nữ nhiều hơn. Với tôi, Vulcan chỉ đơn thuần là một mùi hương kiểu Neroli, điểm xuyết thêm vài nốt khác nhưng không làm thay đổi bản chất. Nó bắt đầu bằng Neroli, duy trì là Neroli đắng, và kết thúc cũng là một nốt Neroli nhạt dần. Tôi không thấy nốt nhựa labdanum nào ở đây cả. Vetiver cũng không đủ mạnh để nhận ra, và chẳng thấy chút gì gọi là balsamic, mùi đất hay mùi gỗ như mô tả của hãng. Nếu bạn là fan của dòng Neroli thì có lẽ bạn sẽ thích em này. Hãng còn bảo là để "gợi lên sự phun trào mạnh mẽ, rực lửa của núi lửa"... nói thật, cái sự tươi mát của hoa cam với cái tuyên bố đầy kịch tính đó chẳng ăn nhập gì với nhau cả. Đọc mô tả và nhìn màu chai, tôi đã mong chờ sự rực cháy, đậm đặc và giàu cảm xúc. Nhưng không, em này lại rất lịch sự, dễ chịu và tĩnh lặng. Thay vì "núi lửa" thì nó giống như "bị che phủ" hơn. Chắc là tôi sẽ mua nếu thấy nó được sale đậm? Trên lý thuyết thì tôi đã định "chốt đơn" ngay. Tuy nhiên, Vulcan sẽ không bao giờ đứng chung kệ với những chai Solo khác của tôi được. Tôi thực sự thấy khó hiểu tại sao nó lại mang tên Solo, hay là vì gắn tên Solo thì dễ bán hơn là ra một dòng hoàn toàn mới? Trong khi 4 bản flanker Solo khác tôi có đều là những bản remix từ bản gốc, thì Vulcan lại giống như một bài hát hoàn toàn mới, nằm ở một EP khác vậy. Nếu coi dòng Solo là một tủ đồ thiết kế hoàn chỉnh cho nam giới, từ đồ lót xịn, suit ba mảnh, cà vạt lụa, giày bóng loáng cho đến trang sức và túi da, thì Solo Vulcan chỉ giống như một bộ đồ lót đẹp thôi. Có lẽ với một số người, thế là đủ rồi.























