Tony Đức Thắng
Mình đang review chai 50ml bản packaging kiểu cũ, cái loại có chữ “Kenzo Jungle Pour Homme” nằm trong hộp xanh ở giữa ấy. Nói thật là, đây là sản phẩm từ cái thời mà nước hoa được thiết kế như một tác phẩm nghệ thuật khứu giác thực thụ – để người ta xịt, để cảm nhận và để thưởng thức. Chứ không phải cái thời đại bây giờ, cứ mỗi quý là lại lòi ra một đống bản flanker mùi kẹo ngọt, mùi bubblegum để chiều lòng mấy ông bà nghiện mạng xã hội, cứ thấy influencer bảo gì là mua nấy. Những mùi hương có chiều sâu, có tầm nhìn và sự đầu tư bài bản như thế này cảm giác cực kỳ "lạ" trong năm 2025. Cứ như thể nó đến từ một hành tinh khác vậy. Ngày xưa các nhà thiết kế dám mạo hiểm lắm. Chứ nếu là bây giờ, chắc chắn mùi này chẳng bao giờ qua nổi vòng kiểm duyệt marketing đâu, vì chẳng ai còn đủ can đảm để chơi lớn nữa. Cái mùi mate có chút gì đó hơi "animalic" thoang thoảng ở phía sau, tạo nên một cảm giác rất "người", rất trần trụi và mộc mạc. Nó giống như cảm giác đang ân ái với một người phụ nữ trên vùng đất khô cằn của thảo nguyên Serengeti dưới ánh trăng, bên cạnh một thùng gỗ guaiac (palo santo) đầy chanh và các hũ gia vị. Một sự tổng hòa của cam chanh, gỗ, đất, ngọt, chua, cay, và có cả một chút nốt "mồ hôi" nhẹ nhàng ở nền nhưng theo nghĩa cực kỳ tích cực nhé. Có khi còn có cả mùi phân ngựa khô thoang thoảng đâu đó cho thêm phần "đời" nữa, haha. Về độ lưu hương và tỏa hương thì, ngay cả với chai cũ của mình, nó cũng không quá xuất sắc. Nhưng cứ xịt mạnh tay lên, tận hưởng chuyến hành trình này đi, rồi mỉm cười khi nó kết thúc. Vì bạn biết rằng chỉ cần một lần xịt nữa thôi là mình lại được quay về vùng thảo nguyên châu Phi xa xôi ấy rồi. I bless the rains down in Africa. 8/10

































