Hữu Khánh Tăng
Tôi có đọc qua vài đánh giá từ những chuyên gia sừng sỏ, họ coi chai này là "kẻ lạc loài" trong dòng Kenneth Cole thời bấy giờ, hay kiểu như một phiên bản "tiền thân của Bleu de Chanel" từng làm mưa làm gió. Dù biết là nói sau thì dễ, và việc chỉ trích người khác luôn dễ hơn là đưa ra một ý kiến mới mẻ, nhưng tôi vẫn phải nói thật là tôi chẳng thấy được những điều đó ở đây cả. Với tôi, Black chỉ đơn giản là: "Một bản Cool Water, nhưng thay vì tông nước (aquatic) thì nó thiên về tông ozonic hơn". Từ đó, Harry Fremont và Sabrine De Tscharner đã xây dựng nên một mùi hương fougère hậu hiện đại dựa trên những nốt hương quen thuộc và kinh điển: một chút oải hương, bạc hà và phong lữ nhẹ nhàng kiểu tổng hợp, bao quanh một nốt táo xanh cực kỳ nổi bật, rồi được chốt lại bằng hổ phách gỗ và một chút ngải cứu ở tầng hương cuối. Tôi khá chắc là Steve DeMercado sau đó đã tinh chỉnh lại công thức này cho chai Guess Man ba năm sau đó, bằng cách đẩy mạnh thêm tông cam chanh ở tầng đầu và ngải cứu ở tầng cuối. Nói chung là mùi thơm, bám cực lâu và dùng ổn. Nhưng tuyệt nhiên không có gì gọi là nguyên bản hay thú vị cả. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao Luca Turin và Tania Sanchez lại ngó lơ nó trong cuốn "The Guide" rồi – nó cũng chỉ là một kẻ bắt chước Cool Water khác thôi, mà họ thì đâu có đủ thời gian để review hết mấy kiểu như vậy.































