Người dùng ẩn danh
Trời ơi, cái note đầu hắc kinh khủng luôn! Nó kiểu mùi thuốc sát trùng, xong lại còn có cái mùi kỳ kỳ như kiểu lúc mình đang bó bột ấy, rồi pha thêm chút mùi băng cá nhân nữa. Lúc đầu mình xịt thử ra miếng vải thôi mà đã thấy sợ rồi, đến lúc quyết định xịt lên da là mình phải nín thở vì ám ảnh luôn. Chẳng biết là do thành phần nào mà mình khuyên thật lòng là đừng có dí mũi vào ngửi ngay lúc mới xịt, không dễ chịu chút nào đâu. Tầm 5 phút sau thì nó bắt đầu chuyển hương, may quá, nhưng nói thật là cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu. Chỉ thấy thoang thoảng chút mùi dưa lưới cho ngọt một tẹo đằng sau cái mùi 'bệnh viện cũ', rồi dần dần hiện lên một mùi hoa nồng nặc. Lúc đầu mình thấy có chút mùi xăng với da, chắc là do hoa violet kết hợp với các loại hoa khác và bạch đậu khấu. Sau đó thì chuyển sang kiểu mùi xà phòng kiểu cổ điển, đậm mùi oải hương, linh lan và nhài, tạo thành một bó hoa nở rộ trên cái nền mùi thuốc với mùi xăng vẫn còn lẩn quẩn. Mà lưu ý nhé, nếu xịt lên quần áo thì nó lại ra một kiểu khác, mà kiểu này thì gắt lắm, kiểu chua chua của cam bergamot và hoa cam, lấn át hết cái mùi trên da và thực sự là mình thấy cực kỳ khó ngửi. Cái sự kết hợp giữa trái cây chua gắt với hoa mùi thuốc làm mình liên tưởng đến mùi của con bọ xít khi bị chọc giận ấy. Nó gắt, xộc thẳng lên mũi và cổ họng, kiểu 'dưa hấu bị hỏng' làm mình không tự chủ được mà nhăn mặt vì ghét. Xong rồi cuối cùng nó lại quay về mùi cồn với thuốc sát trùng. Mình cực kỳ khuyên mọi người là đừng bao giờ xịt chai này lên quần áo. Kinh khủng lắm! May mà xịt trên da thì đến tầm phút 30, Thé Brun cuối cùng cũng bắt đầu dễ dùng hơn một chút. Lúc này nó làm mình nhớ đến chai Cap d’Antibes của Eight and Bob, chắc là do cả hai đều có quế và violet, cộng thêm chút ngọt từ vanilla. Phải đến lúc này, tầm 15-20 phút sau khi chuyển hương và rõ rệt nhất là ở phút 30-35, thì mùi nó mới bắt đầu dễ chịu. Ai mà thích Cap d’Antibes thì đoạn này chắc sẽ ưng. Nhưng rồi, đến phút 40, cuối cùng cái note trà - thứ mà mình mong chờ nhất - mới xuất hiện, nhưng mà nó chả ngon lành gì cả. Nó giống kiểu một ly trà đen bị ngâm quá lâu mà mình quên bẵng đi, lúc quay lại uống thì bị cái vị chát xộc thẳng vào mũi. Hoặc giống như cặn của một ấm trà xanh hun khói vậy. Mình dùng chai này vì note trà mà cuối cùng lại thất vọng tràn trề. Nghe thiên hạ đồn là 'như một ly trà Earl Grey có thể khoác lên mình' này nọ, nhưng mà thề, nếu mình nhận được ly trà Earl Grey nào mà mùi như thế này thì mình trả lại ngay vì nghĩ là trà bị hỏng rồi. Chốt lại, điều tốt nhất mình có thể nói về chai này là khi vào note cuối, nó mùi khá giống Cap d’Antibes, nên nếu xịt đè Cap d’Antibes lên thì có thể che được. Là một đứa nghiện trà, mình thực sự rùng mình khi tưởng tượng ra một ấm trà có mùi như thế này, và mình không hiểu sao nhiều người lại thấy nó thơm. Hay là vì nó do Pierre Bourdon tạo ra? Nếu vậy thì mình chỉ biết lắc đầu thất vọng thôi, vì những chuyên gia mùi hương giỏi hơn ông ấy cũng từng tạo ra những 'thảm họa' tương tự, và ông ấy cũng không phải lúc nào cũng đúng (nhìn chai Individuel mà xem). Mình sẽ để nó trên da thêm một tiếng nữa xem có biến chuyển gì xứng đáng với lời khen ngợi không, nhưng mà xịt 2 tiếng rồi thì mình cũng chẳng hy vọng gì nhiều. Thôi kệ, không phải chai nào cũng thành siêu phẩm, may mà mình có 'thuốc giải' chuẩn bị sẵn rồi. 2/10.





























