Leo Tô 2
Thời thế thay đổi thật. Cái mùi này, cùng với bản Boss nguyên bản nồng nặc vị mật ngọt (nghe hơi lạ nhỉ), từng "chiến đấu" để giành giật từng chút oxy trong phòng thay đồ hồi cấp ba của chúng tôi. Và tất nhiên, thứ bị xịt vô tội vạ như thuốc xịt côn trùng để át đi mùi mồ hôi tuổi dậy thì không phải là mấy chai EDT đắt tiền, mà là lăn khử mùi. Công bằng mà nói thì tôi thích bản Sport hơn, nhưng hồi đó làm gì có tiền. Thế nên tôi đành phải dùng tạm Tabac hay mấy loại lăn khử mùi mua ở cửa hàng tiện lợi như Old Spice hay Blue Stratos. Nhưng thú thật, mũi tôi cứ gọi là "phê" mỗi khi ngửi thấy làn hương Boss Sport. Lúc đó chắc chẳng phải vì sự tinh tế gì đâu, vì một thằng nhóc 13 tuổi thì làm gì có gu thẩm mỹ đó. Nhưng cái mùi hương ấy có gì đó vừa sảng khoái, vừa nâng mood, mà lại vừa mang nét gì đó đậm đà, bí ẩn. Với tôi hồi đó, Hugo Boss đúng nghĩa là "ông trùm". Bây giờ, tôi tìm đến Boss Sport không phải vì ngưỡng mộ thương hiệu (với cái lịch sử hợp tác với phát xít và sử dụng lao động nô lệ đó), mà đơn giản là vì cái mùi hương tuyệt diệu này. Sự tươi mát tràn đầy trong chai nước hoa màu xanh này theo tôi là độc nhất vô nhị. Nó mang tông xanh mướt của lá cây, hoa cỏ hòa quyện cùng nền rêu sồi mạnh mẽ. Dù có vài nét tương đồng với các dòng hương thể thao thập niên 80 như Lacoste, nhưng tôi vẫn thấy đây là một mùi hương riêng biệt. Tôi cực kỳ thích cách họ dùng hoa oải hương ở đây – cảm giác rất sạch sẽ và tự nhiên. Tiếc là tôi không cảm nhận được nốt hoa vạn thọ, nhưng chắc là do cái mũi chưa được "luyện" kỹ của tôi thôi, chứ không phải do kiệt tác này đâu. Có vẻ như lượng hàng trên thế giới đang cạn dần, và tôi e là nó sẽ sớm biến mất thôi. Thật đáng tiếc khi đám con trai cấp ba ngày nay sẽ chẳng còn cơ hội được ngửi thấy cái sự tinh tế này nữa!








































