Cái tên nghe ngớ ngẩn thật nhưng mùi hương thì cực kỳ đáng nể - một sự pha trộn phức tạp, thanh lịch giữa hương thảo mộc, hoa cỏ, nhựa cây, gỗ, coumarin, hổ phách và patchouli - đẹp đến mê hoặc và nam tính một cách đầy quyết đoán. Nốt patchouli được xử lý tinh tế đến mức nó chỉ làm giàu thêm tầng hương mà không hề lấn át bản sắc riêng.
Tôi đã mua đại em này từ nhiều năm trước khi nó được giảm giá sâu (vì lúc đó tôi đang mua Magnetism for Men và Escada Pour Homme), rồi để nó nằm im trong tủ đồ suốt bao năm. Chỉ đến khi niềm yêu thích dành cho Escada Magnetism for Men trỗi dậy, tôi mới bắt đầu xịt Casual Friday, và từ chỗ "cũng ổn" nó nhanh chóng trở thành "yêu luôn".
Mỗi lần tôi xịt em này, người lạ cứ hay hỏi tôi đang dùng mùi gì. Có lẽ vì sắp đến Giáng sinh nên mọi người đang mua quà cho người thân, nhưng hôm nay có tận BỐN người hỏi tôi đấy. Những mùi hương duy nhất từng khiến tôi nhận được nhiều sự tò mò đến thế là Magnetism for Men, Molecule 01 và Egoïste.
Mở đầu là nốt oải hương đầy táo bạo, khiến tôi phải đánh giá lại hoàn toàn cảm xúc của mình về một nốt hương mà tôi từng ghét cay ghét đắng vì nó làm tôi liên tưởng đến mấy bà lão khó tính. Trong Casual Friday, oải hương rất đậm đà và có mùi gỗ, hoàn toàn khác biệt với mọi phiên bản oải hương khác. Tôi từng thắc mắc tại sao người ta lại cho một loại phytoestrogen như oải hương vào nước hoa nam, cho đến khi tôi được trải nghiệm một chai tinh dầu oải hương cổ xưa - nó không hề giống hoa, mà giống gỗ, nhựa cây và có chút mùi long não. Trải nghiệm đó đã đập tan mọi định kiến của tôi.
Ý tôi là Casual Friday rất khác biệt - một trải nghiệm khứu giác tinh tế, sang trọng, sử dụng một loạt các nốt thực vật theo phong cách của Habit Rouge hay Pontaccio 21, tạo nên một mùi hương phức tạp nhưng nam tính không thể nhầm lẫn. Chẳng hiểu Margaretha Ley và Escada nghĩ gì mà lại đặt cho một mùi hương đẹp thế này cái tên ngớ ngẩn đến vậy.
Tôi không biết Casual Friday có ý nghĩa gì với mọi người, nhưng với tôi, cái tên này mang lại cảm giác hơi tiêu cực - nó gợi nhắc về thời kỳ làm "nô lệ công sở" trước cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu. Cái kiểu mà các ngân hàng đầu tư giàu có giả vờ nhân văn bằng cách cho nhân viên một ngày tự do ảo tưởng để mặc đồ tự do, nhưng thực chất vẫn là những bộ đồng phục đắt tiền của sự ràng buộc. Kiểu như: "Làm ở đây vui lắm nhé, có phòng gym, có quầy espresso, và thứ Sáu được mặc gì tùy thích - miễn là áo sơ mi có cúc và quần chinos. Và giày brogues. Không jeans, không quần cargo, không áo thun hay sneakers đâu nhé!"
Dù sao thì, Casual Friday thực sự là một viên ngọc quý nhưng dường như lại bị lu mờ trước người anh em nổi tiếng hơn là Escada Pour Homme. Nó không giống bất kỳ mùi hương nào tôi từng biết - một sự pha trộn quyến rũ, đa diện, kết hợp những khía cạnh tốt nhất của các thành phần: thảo mộc, hoa cỏ, coumarin, gỗ, hổ phách cùng sự ấm áp nhẹ nhàng của patchouli, và nốt hương cuối thì cực phẩm.
Một điều tôi cực kỳ ngưỡng mộ ở Casual Friday là tính linh hoạt - bạn có thể xịt em này đi phỏng vấn, đi hẹn hò, đi đám cưới, đi đám tang hay đi quẩy cả đêm. Đi làm hay đi chơi, trang trọng hay thoải mái – em nó đều cân được hết. Nó mê hoặc và thậm chí là gợi cảm, nhưng lại sang trọng đến mức sự gợi cảm đó chỉ là một khía cạnh của vẻ đẹp, giống như việc bạn khoác lên mình một chiếc áo blazer vậy. Xịt em này với áo thun thì trông sẽ tinh nghịch, thư giãn và quyến rũ, nhưng nếu mặc cùng sơ mi và cà vạt thì lại cực kỳ sắc sảo. Okay, có lẽ ví dụ đó chưa chuẩn lắm.