Mình quyết định thử em này vì thấy có vẻ hứa hẹn từ chai Declaration Parfum (mình tin là cùng một nhà chế tác nước hoa). Nghe mọi người bảo có nốt gỗ kiểu nam tính hay mùi động vật cay nồng làm mình tò mò lắm, nhưng thực sự lúc về sau (drydown) mình chẳng thấy gì cả. Có lẽ nó có, nhưng bị nốt patchouli quá mạnh lấn át hết rồi, cảm giác không ăn nhập gì với nhau cả. Mình vốn không thích kiểu mùi barbershop fougere, cứ sợ nó bị quá truyền thống. Mình không ghét dòng fougere, nhưng thường thích kiểu mùi khiến người ta thấy mình thơm một cách tự nhiên, nhẹ nhàng hơn là kiểu "ồ, người này đang xịt một thứ gì đó nhân tạo và thơm đấy". Lúc đầu thì em này đúng là hơi thiên về hướng fougere điển hình, nhưng ít nhất thì chất lượng mùi cũng khá ổn. Mình thường không thích các nốt mùi rượu (boozy), nhưng nốt rượu lúc đầu lại làm mình khá thích. Điều này vừa làm mình vui vừa làm mình thất vọng: cái chất rêu phong kiểu barbershop ban đầu biến mất khá nhanh, để lại một mùi patchouli nồng nặc mùi nhang (incense) – thứ mà cá nhân mình không hề thích chút nào. Nó có chút mượt mà từ gỗ đàn hương và ngọt nhẹ từ nốt rượu, nhưng cảm giác mọi thứ chỉ đang làm nền để tôn cái mùi patchouli lên thôi. Nó làm mình liên tưởng đến mấy chai của nhà Etat Libre d'Orange, kiểu có nốt patchouli ở cuối rất đặc trưng mà mình không khoái. Có lẽ những ai mê mùi nhang của ELDO hay thích fougere cổ điển sẽ cực kỳ thích em này. Chất lượng không tệ, nhưng không hợp gu mình. Mình đã hy vọng đây sẽ là một cực phẩm từ nhà designer vì dạo này khó tìm thấy những chai chất lượng như vậy, nhưng thực tế thì em này cũng chỉ dừng lại ở mức một chai designer bình thường thôi.
À, mình sống giữa rừng cây linh sam luôn, nên mình rất mong sẽ ngửi thấy nốt linh sam như mọi người nói, nhưng mình chẳng thấy đâu cả. Có lẽ nếu cố gắng lắm thì mới thấy, nhưng nó bị mùi patchouli che lấp hết rồi. Mình không hẳn là ghét patchouli, nhưng ở đây nó cứ bị nhân tạo kiểu gì ấy, giống hệt cái cách mà nốt oải hương trong Sauvage làm mình thấy cực kỳ "hóa học".
Update một chút: Sau khi ngồi lại với em này lâu hơn, mình sẽ công tâm hơn một tí. Cái sự kết hợp giữa patchouli ở nốt cuối với chút hơi hướng rượu và ngọt nhẹ thực sự là một sự kết hợp rất đẹp, tạo cảm giác sang trọng và tinh tế. Dù vậy, mình vẫn thấy nó hơi "đại trà" theo kiểu không hay lắm (kiểu ai thích Sauvage sẽ mê em này, mà nói thật thì đó không hẳn là một lời khen đâu nhé). Nếu các nốt hương khác được xử lý khéo hơn, nốt rêu sồi bớt lấn át đi, hoặc thêm chút tiêu ấm hay nốt gỗ cay nồng để tạo chiều sâu thì mình sẽ cực kỳ thích. Hiện tại, nó giống như một sự pha trộn giữa quá nhiều chai designer tầm thường với mùi nhang ở tiệm đồ tâm linh, khiến mình không muốn xịt lại lần nữa. Dù độ ngọt vừa phải, không bị nồng quá, nhưng mình vẫn e là nó có thể gây đau đầu vì cảm giác hơi nhân tạo. Mình không muốn nó ngọt hơn hay bớt ngọt đi, mình chỉ muốn nó có sự ấm áp tự nhiên của con người thay vì cái cảm giác "nâng lên" một cách đầy hóa học.
Thực ra, mình lại khá thích mùi của em này sau khi xịt khoảng một đến hai ngày. Patchouli vẫn chiếm ưu thế nhưng không còn lấn át quá mức, cảm giác tự nhiên hơn rồi. Cái chất barbershop cũng bớt đi, và nốt rượu mà mình thích vẫn còn đó. Gỗ đàn hương cũng bắt đầu thể hiện rõ hơn một chút. Có vẻ như có một thứ gì đó khác đang dần hiện lên để làm mùi hương tròn trịa hơn, có thể là nốt linh sam chăng? Theo mình, em này thực sự cần thêm một yếu tố như vậy để kết nối mọi thứ lại với nhau, ước gì nốt linh sam hiện rõ hơn một chút trong quá trình sử dụng...