Người dùng ẩn danh
Ồ, đúng là một bất ngờ thú vị! Thú thật là lúc mới xịt thử em Boadicea the Victorious WARRIOR (thuộc dòng The Exclusives), tôi cứ đinh ninh là mình bị chiết nhầm chai. Chẳng lẽ WARRIOR lại có mùi giống hệt COCO MADEMOISELLE, trong khi em WARRIORESS thì lại nồng mùi yên ngựa cũ kỹ như thế? Nhưng nhìn lại bảng thành phần thì tôi đành chấp nhận là trong chai xịt của mình đúng là WARRIOR thật. Tôi thấy mùi này hợp với một "chiến binh thời trang" hơn là bất cứ ai khác, thậm chí là kiểu phi giới tính luôn. Một mùi hương dễ chịu cho một người dùng dễ mến, nhưng mà bảo là cho "chiến binh" á? Thôi thì, cái tên nói lên điều gì đâu nhỉ? Điều này làm tôi nhớ đến vài điểm tương đồng giữa Boadicea the Victorious và Bond no 9. Cơ bản là tên nước hoa của mấy hãng này chẳng liên quan gì đến thực tế cả. Mấy ông Bond cứ như phi tiêu ngẫu nhiên vào bản đồ Manhattan, trúng chỗ nào thì đặt tên theo chỗ đó (có mấy lần phi xa tận Texas với New Orleans luôn!). Tôi cảm giác Boadicea cũng làm y hệt vậy: DELICATE thì chẳng hề tinh tế, WARRIOR thì chắc chắn không ra dáng chiến binh, còn COMPLEX thì chẳng phức tạp chút nào. Chưa hết, cả Boadicea và Bond đều mê cái khái niệm "Exclusive của Exclusive". Việc những chai nước hoa thông thường đã giá hơn 200 đô cho 100ml vẫn chưa đủ, họ còn in đậm chình ình trên hộp Boadicea chữ "Luxury Perfume Collection". Nhìn cái mác đó cạnh cái giá tiền mà tôi thấy nghi ngờ thực sự. Không, họ còn chia ra những danh mục đặc biệt cho những chai "siêu siêu độc quyền" với mức giá còn chát hơn nữa! Một điểm tương đồng thú vị nữa là sự "lệch pha" giữa đội marketing và đội sản xuất của hai nhà nước hoa xa xỉ này. Có vẻ như thế này: mấy ông pha chế đưa cho đội marketing một bản phác thảo sơ bộ về mùi hương, rồi đội marketing cứ thế mà "chém gió" tung ra đủ thứ thông tin sai lệch về sản phẩm cuối cùng. Thế nên, muốn tìm một mô tả chính xác về các nốt hương là cực khó, mà tìm được thì thường là sai bét. Cứ nhìn em BLEECKER STREET mà xem: chỗ thì bảo là hương gourmand phương Đông, nhưng thực tế nó lại là sự pha trộn giữa thảo mộc và da thuộc! Và cuối cùng, vì ra mắt quá nhiều mùi hương, cả Boadicea và Bond đều bị cáo buộc là đạo nhái. Bond thì bị chê là bản sao của Creed; còn tôi thì ở đây đang so sánh WARRIOR với COCO MADEMOISELLE! Vấn đề là giờ cái gì cũng có mùi hơi giống cái gì đó. Khi bạn tung ra hàng chục chai nước hoa trong thời gian ngắn, kiểu gì cũng có người thấy mùi quen thuộc, dù bạn có nghĩ nó độc đáo đến đâu. Cứ thế, những lời cáo buộc ngày càng nhiều, và rồi mọi người bắt đầu chơi trò "tìm mùi quen" trong mỗi lần ra mắt sản phẩm mới: đúng là một kiểu trò chơi của giới perfumista. Bài học rút ra từ câu chuyện ngắn đầy "xót xa" này là gì? Chắc chỉ có thời gian mới trả lời được. Còn giờ, để review về WARRIOR á? Cứ xem review của COCO MADEMOISELLE là đủ.




















