Felix An 2
Đây là chai nước hoa đầu tiên mình từng mua, và nói thật là nó như một mớ hỗn độn vậy. Mùi thuốc lá thì nồng nặc, mùi da thuộc thì bị lạm dụng quá mức, rồi lại còn chìm nghỉm trong mấy cái note hương aquatic nghe quen quen từ mấy chai khác – cảm giác như một bản sao lỗi vậy. Kiểu như lấy Invictus cộng với One Million, thêm mấy thứ đang hot thời đó, rồi tống thêm mấy cái note trái cây tệ hại với cả quế nữa chứ? Quế á? Thật luôn? Chẳng có cái gì hợp lý ở đây cả, một sự pha trộn cực kỳ kinh khủng. Mình hiếm khi xịt nó lắm, thề là mỗi lần dùng mình thấy xấu hổ kinh khủng. Thà là để người ta ngửi thấy mùi như kiểu không tắm hay mùi hầm mộ ẩm mốc còn hơn là dùng cái mùi này. Mà tất nhiên là mọi người xung quanh cũng chẳng để ý đâu, vì lý do đơn giản là nó chỉ giống như một sự pha trộn vụng về của tất cả những mùi hương nam tính phổ biến thời bấy giờ thôi. Một kiểu "mì ăn liền" để kiếm tiền nhanh, chẳng có chút linh hồn nào cả. Cũng tại mình bị mấy ông YouTuber quảng cáo lố làm cho mờ mắt nên mới mua. Mà thôi, ai cũng phải có bước khởi đầu thôi nhỉ. Mình rất muốn ghét nó, nhưng vì nó gắn liền với một vài kỷ niệm và cũng chính nhờ nó mà mình mới bắt đầu hành trình khám phá thế giới nước hoa đầy thú vị này, nên mình cũng không thể ghét nó hoàn toàn được.


































