Nổi da gà luôn, cuối cùng tôi cũng quyết định phải nhắc đến Sport Man, chân ái giá rẻ của tôi từ trước đến nay. Tôi đã dùng nó cả lít cả lít rồi mà thỉnh thoảng vẫn cứ muốn quay lại. Nó ra mắt tầm năm 98, lúc tôi 16 tuổi. Để giải thích vì sao nó thành công ở Tây Ban Nha, cứ nhìn mấy cái trend nước hoa ngọt lịm kiểu tonka mà giới trẻ bây giờ hay xài là hiểu. Packaging thì khác một trời một vực, nhưng độ phủ sóng thì y hệt, đi đâu cũng ngửi thấy. Từ phòng gym, sàn disco đến lớp học... tụi trẻ con hồi đó đứa nào cũng thơm mùi Sport Man. Nó rẻ, mùi hiện đại và bám tỏa cực ổn, chẳng giống mấy bản tái chế bây giờ đâu. Tôi chẳng rõ note gì, nhưng rõ ràng là cực nhiều cam chanh, chút gỗ, xạ hương trắng kiểu mùi bột giặt, hoa nhẹ, và quan trọng nhất là aldehydes. Cái mùi nó kiểu sắc sảo, nhân tạo một cách đầy lôi cuốn, giống như cách mấy ông nghệ sĩ Ý thập niên 30 bắt trọn tốc độ qua những hình vẽ xe hơi khí động học vậy – chỉ là ở đây nó nằm trong một chai nước hoa bắt trọn tinh thần thập niên 90: sắc nét, hơi hướng kim loại, cực kỳ hợp với những chàng trai năng động, đơn giản, không muốn mình bị già hay quá nồng mùi gia vị như mấy ông chú.
Sport Man thực chất là một bản dupe đầy thần thánh lấy cảm hứng từ CK One – cái mùi mà hồi đó không phải ai cũng mua nổi, chỉ mấy đứa nhà giàu mới xài thôi, và tiếc là tôi không nằm trong số đó. Thế nên khi gom đủ 800 pesetas, tôi đã tậu ngay một chai nước hoa rẻ tiền này và vẫn yêu nó như ngày đầu. Nó mang lại cảm giác của một chàng trai bảnh bao thập niên 90: gọn gàng, sạch sẽ và cực kỳ quyến rũ. Một mùi hương để xịt mỗi ngày khi mặc bộ đồ thể thao màu xám, hay mặc áo sơ mi caro đi xem phim vào mùa đông. Bạn sẽ không thể ngừng xài nó, và ai cũng sẽ hỏi: "Ê, đang xài Sport Man hả? Thơm thế!". Tôi vẫn nhớ như in cảm giác bước vào lớp học buổi sáng, chạm mặt một cậu bạn tỏa ra mùi cam chanh nam tính, mùi bột giặt và sự sạch sẽ đến lạ lùng. Chết tiệt, đúng là mùi hương đánh thức mọi ký ức trong tôi.
Mùa xuân này tôi có dùng lại một chai, giờ thì bám mùi kém hơn trước rồi, xịt mạnh tay lắm thì cũng chỉ trụ được tầm một tiếng thôi. Tôi thường dùng cho mấy dịp nhanh gọn như đi ăn trưa, đi mua sách hay đi cafe. Và nói thật, xài nó thấy vui cực kỳ. Tôi sẽ còn xài nó chừng nào còn sống trên đời này, cứ để nó cạnh mấy chai nước hoa đắt gấp 15 lần đi, chẳng sao cả. Nó vẫn luôn có chỗ trong bộ sưu tập của tôi. À, lưu ý là nó không giống hệt CK One đâu nhé. CK One thì hoa cỏ hơn, ngọt hơn ở nốt cuối và có chút phi giới tính. Sport Man lấy cảm hứng từ đó nhưng theo kiểu "thô" hơn. Nếu CK One như mùi ga trải giường mới giặt, thì Sport Man giống như một chiếc áo nỉ cotton hơi cứng một chút. Tôi còn thấy nó có chút gì đó giống Moschino Cheap & Chic nữa. Nói chung, hãy cứ thử đi đừng định kiến, bạn sẽ hoặc là yêu nó điên đảo, hoặc là ghét cay ghét đắng thôi.