Khang Công Từ
Hành trình kinh hoàng với cái chai này. Tôi thề, đây đúng là một cái 'thùng rác đóng chai'. Nó tệ đến mức làm một siêu mẫu Victoria's Secret cũng trở nên xấu xí như bà cô già khó tính vậy. Nói thật, chẳng ai tỉnh táo mà lại tạo ra cái thứ này cả. Desire Platinum đúng là một sự phi lý ở cấp độ... bạch kim luôn. Mùi nó giả trân, kiểu hóa chất ấy. Tôi chưa bao giờ ngửi thấy cái gì như thế này, và tin tôi đi, không phải theo nghĩa tích cực đâu. Mở đầu là mùi thuốc tây, rồi nó chẳng thèm chuyển sang nốt hương cuối một cách mượt mà gì cả. Lần cuối thử, tôi lỡ xoa mạnh tay lên cổ và... BÙM! Một mùi kim loại kinh khủng nhất tôi từng ngửi, tôi phải giật mình lùi lại luôn, chuyện này hiếm khi xảy ra với tôi lắm. Đừng xịt lên tay chân, nếu đủ can đảm thì xịt sau gáy thôi. Nó làm tôi nhớ đến mấy cái loại rẻ tiền như Stetson Country hay Aspen Discovery, đúng kiểu rác rưởi. Đúng kiểu mùi công nghiệp rẻ tiền. Tôi dám cá là cái túi trang điểm hay đáy túi xách của mấy bà chị cũng có mùi y hệt thế này. Nó cứ nhựa nhựa, rồi lại giống mùi đất sét nặn ấy. Mà ai bảo thích mùi đất sét là nói dối nhé. Nó làm tôi nhớ về mấy kỷ niệm thời tiểu học, cái lúc vật lộn để rửa sạch đống đất nặn dính trên tay, thật sự ám ảnh. Bài review này tự viết chính nó luôn vì nó quá tệ! Chả trách sao giờ khó tìm thấy trên thị trường. Nó hỏng bét! Đây là mùi xạ hương tệ nhất mà cái mũi tôi từng phải chịu đựng. Nó đi từ mức 0 lên mức 'tệ' trong một nốt nhạc. Không hề giống những gì bạn tưởng tượng đâu, chỉ thấy mùi kim loại và hóa chất công nghiệp thôi. Tôi thử ít nhất 5 lần, có lần xịt ra ngoài để xem sao, và kết quả là nó chẳng đi đến đâu cả, chỉ thấy tuyệt vọng và chán ghét. Khuyên thật lòng là hãy giữ lấy tiền của mình đi! Tôi tiếc 40 đô của tôi quá. Cái này không nam tính chút nào, thiên về unisex hoặc kiểu quý ông nửa mùa. Đừng xịt đi làm, vì nó mùi như thuốc cảm cúm ấy. Cũng đừng xịt khi đi thang máy hay xe buýt, làm phiền người khác lắm. Còn cái chai á? Nhìn như cái lò vi sóng mua ở siêu thị Target vậy, cái kiểu bóng bẩy rẻ tiền ấy. Phải khai tử nó ngay lập tức! Mà chắc họ cũng bỏ rồi vì giờ tìm mua khó hơn mấy chai Dunhill khác. Alfred Dunhill thực sự đã đi quá xa khi làm ra cái chai này, trong khi vốn dĩ họ đã có tiếng là làm chai xấu và nhàm chán rồi, nhưng cái này chắc chắn là tệ nhất. Không hiểu sao trên perfumista lại cho nó 4.2 điểm. Đúng là cái trang đó, cái gì tệ thì điểm cao, còn đồ kinh điển và XỊN thì toàn dưới 4! Thay vì cái này, tôi gợi ý mấy chai này cho anh em: Dolce & Gabbana Pour Homme Intenso, Davidoff Hot Water, Hugo Boss Bottled Night, Joop! Homme, Christian Dior Fahrenheit (vì Platinum cố copy vibe của Fahrenheit nhưng bản copy này rẻ tiền quá), Guess Man, Davidoff Horizon, Ted Lapidus Poker Face, Gucci Guilty Absolute, Thierry Mugler Angel Men, Lolita Lempicka Au Masculin, Bentley/Bentley Intense, Guerlain Habit Rouge EDP, hay Guerlain L'homme Ideal. Tất cả mấy chai này đều mang vibe tương tự nhưng xịn hơn gấp 10 lần. Ai mà dislike bài này thì chắc chắn là không hiểu tôi nói gì rồi. Sự thật là nó sẽ làm bạn thất vọng và phí tiền thôi. Cùng số tiền đó, mua mấy chai tôi liệt kê trên kia, đảm bảo sẽ thích, thậm chí là yêu luôn. Còn Desire Platinum thì không bao giờ làm được điều đó. Thật là phí thời gian, vứt đi cho rảnh chỗ trên kệ! Edit một chút: Desire Platinum là bản 'clone' của Initio Oud for Greatness. Nhưng các ông ạ, thay vì thế thì hãy chọn Bade'e Oud for Glory. Nó giảm bớt cái mùi xạ hương kim loại giả trân của Platinum và biến thành một mùi xạ hương phấn dễ chịu hơn, mà lại tiết kiệm tiền. Lưu ý là nếu ghét mùi kim loại thì đừng xịt cổ hay tay, cứ xịt vào ngực hoặc bụng để các nốt hương khác kịp hòa quyện với mùi xạ hương đậm đặc này. Chỉ mua OFG nếu các ông thực sự tìm kiếm kiểu của Desire Platinum chứ không phải mấy vibe châu Âu xịn xò tôi kể trên.



















