Trước hết, mình phải thừa nhận là Bleu de Chanel, đặc biệt là bản EDT, luôn có một vị trí cực kỳ đặc biệt trong lòng mình – nó là mùi hương yêu thích nhất mọi thời đại của mình luôn. Thế nên, nếu bạn đang tìm một bài review khách quan kiểu khen chê công bằng thì có lẽ nên tìm chỗ khác nhé. Ở đây, mình chỉ muốn chia sẻ trải nghiệm cá nhân và lý do tại sao mình lại mê mẩn em nó đến thế thôi.
Đúng như cái tên, Bleu de Chanel thực sự là một mùi hương "blue". Mình cứ tưởng tượng đây chính là cách mà nghệ nhân Jacques Polge hình dung về màu xanh. Nó chính là "ông tổ" mở đầu cho trào lưu các hãng đua nhau ra mắt dòng nước hoa tông xanh, kể cả cái tên đình đám như Dior Sauvage. Dù lúc mới ra mắt có gặp chút ý kiến trái chiều, nhưng giờ thì mọi thứ đã khác rồi. Với mình, Bleu de Chanel không hề đơn giản hay trẻ con chút nào. Thật sự là chưa có dòng nước hoa tông xanh nào mà mình từng thử có được sự tinh tế và mượt mà như em này. Đây là một cực phẩm mà dân chơi nước hoa nhất định phải thử, vì bạn sẽ cảm nhận được sự kỳ công trong từng tầng hóa học của nó.
Như đã nói, em này được nhào nặn bởi huyền thoại Jacques Polge. Mùi hương lúc mới xịt phải nói là cực kỳ mãn nhãn. Nốt bưởi cuốn hút đến mức vượt xa mong đợi của mình. Trong khi bản EDP đã tiết chế nốt bưởi này lại, thì mình lại thấy nó là linh hồn của bản EDT, và đó cũng là lý do mình thích bản gốc hơn EDP.
Sau đó, khi mùi hương dần lắng xuống, sự kết hợp giữa hương trầm và ISO e super bắt đầu lộ diện, cực kỳ quyến rũ. Có một điểm lưu ý là bản EDP không có cái nốt xạ hương nhẹ nhàng này. Cái nốt xạ hương khi thoang thoảng trên da chính là thứ lưu lại lâu nhất. Sự hòa quyện giữa ISO e super, hương trầm và xạ hương mang lại cho mình một cảm giác cực kỳ tự tin mỗi khi xịt em nó lên người.
Nếu so với bản EDP mà mình từng review, thì hai bản này mùi khá là giống nhau. Nếu không dùng thử trong thời gian dài thì gần như không thể phân biệt được đâu là bản nào. Ngay cả bây giờ mình cũng thấy khó mà chỉ ra được sự khác biệt nhỏ nhặt đó. Nếu bản EDP là một lựa chọn "an toàn" hơn, thì theo mình, bản EDT lại có cá tính riêng biệt hơn, không phải kiểu mùi ai cũng dùng được – và đó chính là điểm mình cực kỳ trân trọng.
Về khả năng ứng dụng, có người bảo ai xịt Bleu de Chanel cũng hợp, nhưng mình không nghĩ vậy. Mình thấy em này được tạo ra cho một kiểu người nhất định. Dù có thể dùng cho cả phong cách thường ngày lẫn trang trọng, hay dùng cho mọi mùa và mọi dịp, nhưng cần lưu ý là DNA của Bleu de Chanel mang một sắc thái vừa sạch sẽ vừa có chút trầm tối, cực kỳ hợp với những ai toát lên vẻ thanh lịch. Nó không dành cho những người thích gây chú ý hay quá hướng ngoại (kiểu đó thì nên chọn Dior Sauvage cơ).
Ngược lại, Bleu de Chanel mang một vibe trầm mặc và kín đáo hơn. Nó không phô trương mà cực kỳ hợp với những người thích làm việc trong thầm lặng, giữ được sự nghiêm túc và đẳng cấp. Một cảm giác vừa thanh lịch vừa bí ẩn, rất hợp với những người điềm đạm và có gu. Mình tin rằng những người trên 20 tuổi với tính cách như vậy chính là hình mẫu mà ông Polge đã gửi gắm khi tạo ra siêu phẩm này.
Về độ bám tỏa, trên da mình thì cả hai bản đều "khủng" kinh khủng, đều trụ được hơn 12 tiếng. Độ tỏa hương ở mức khá, tạo ra một vùng hương vừa vặn quanh cơ thể rất dễ chịu. À, để tham khảo thì chai mình đang review có mã batch là 3201 nhé.
Với mình, em này không chỉ là một mùi hương quyến rũ, mà nó còn giữ một vị trí đặc biệt vì nó gợi lại những kỷ niệm đẹp và những người thân thương. Nó đã trở thành mùi hương đặc trưng của mình, chỉ dùng vào những lúc mình muốn lưu giữ và sống lại những khoảnh khắc quý giá. Mình cực kỳ đề xuất em này, chấm hẳn 11/10 luôn!