Perfumista Blog nước hoa Blog nước hoa

Có những chuyện tình, đẹp như màu khói thuốc

Có những chuyện tình, đẹp như màu khói thuốc

Thành Nguyễn

Thành Nguyễn

Thành Nguyễn - 0 pCoin Đóng góp: 0 Bài viết - 0 Bài đánh giá - 0 Bình luận 22:29 - 06/02/2018

Tôi gặp anh vào những ngày Hà Nội đang bắt đầu trở rét. Cũng chỉ là tình cờ nơi một quán cafe: Cô độc và bảng lảng, hệt như ánh mắt lúc ấy tôi nhìn anh. Chúng tôi ngồi lại gần nhau, nói chuyện dăm ba câu và trao đổi số điện thoại trong một phút ngẫu hứng.
Bất chợt tôi bị cuốn vào mùi hương trên cơ thể anh. Ngọt ngào như vani, mà hình như không phải. Tôi liên hệ đến chai nước hoa Vanilla của Yves Rocher, tuy nhiên anh nói sẽ cho tôi câu trả lời chính xác vào ngày hôm sau...
...vì phảng phất đâu đó trên áo anh là cả mùi khói thuốc, nam tính nhưng không phô trương.

Hôm sau đó chúng tôi đi xem phim với nhau. Lần này anh xịt một mùi nước hoa khác, vẫn có một điểm quen thuộc là hương thuốc lá dịu nhẹ, nhưng đằm hơn, bí ẩn và mời mọc hơn. Tôi đã tò mò đến mức tâm trí luôn ở trong trạng thái bị kích thích, phải biết bằng được tên 2 loại nước hoa anh đã dùng là gì. Thậm chí ngay cả lúc xem xong phim, tôi vẫn nghĩ về nó. Cho đến khi anh chở tôi về nhà.
Chúng tôi đi vài vòng quanh hồ nước sau khu chung cư nhà tôi. Anh đèo tôi rất chậm. Anh nắm tay tôi. Rồi anh hôn tôi. Tôi lạc trong đôi môi anh, lạc cả trong mùi hương miên man như khói thuốc. Tôi đắm chìm trong những rung động đã gần như xa lạ mà lâu lắm rồi tôi không còn cảm nhận được.

Tôi mê anh. Mê anh như mê thứ mùi hương ấy. Trong suốt 2 tuần quen anh là 14 ngày tương tư, 14 ngày chờ đợi được nghe giọng anh, được đọc tin nhắn của anh, được nhìn thấy nụ cười của anh. Nhưng có lẽ, anh cũng chỉ như khói thuốc, vấn vít một lúc rồi sẽ tan ra vào không khí, sau cùng biến mất chẳng để lại bất kỳ dấu vết nào. Anh say đắm làm tôi đắm say, anh cuồng si làm tôi si cuồng. Dần dần sau cơn đam mê ấy, anh nguội lạnh, anh im lặng. Chỉ trớ trêu là, tôi vẫn chẳng thể hết si mê. Cho đến khi tôi đành chủ động nói câu kết thúc để tự giải thoát cho bản thân, tôi vẫn chẳng thể buông bỏ.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ câu trả lời của anh khi tôi hỏi rốt cuộc hai loại nước hoa đó là gì. Anh bảo nó của một thương hiệu chưa từng nổi tiếng về nước hoa nên giá cũng rất vừa túi, mùi hương lại khá đặc biệt.

Giờ, cứ mỗi khi nhớ anh, tôi lại tản bộ từ chỗ làm ra con đường Bà Triệu. Vờ như một khách mua hàng đang vô thức dạo loanh quanh trong trung tâm thương mại, tôi bước chân vào Zara, đi thẳng lên tầng ba tới quầy nước hoa nam, chỉ để cầm hai chai nước hoa Tobacco collection, hít thật sâu mùi thuốc lá quen thuộc ấy. Như thể anh đang đứng bên cạnh tôi. Như thể tôi và anh, vẫn đang nhìn nhau, cùng nhau chia sẻ sự cô độc và tổn thương ấy.

Đôi khi, ta cố níu giữ thứ gì đó, cũng bởi vì ta không muốn điều đó trôi theo thời gian ra khỏi kí ức, dù có lẽ cho đến một ngày, buông tay sẽ chỉ còn là lựa chọn duy nhất...